Gần tới Noel, gần tới Tết rồi. Em có buồn không? Em có nhớ gia đình đã từng của mình không? Có bao giờ em nghĩ em sẽ bước chân trở về hay không?
Tôi thương em. Noel rồi Tết này em lại là người cô đơn...
Xem thêm: 13 Điểm Vui Chơi Tết Dương Lịch Ở Hà Nội
Có đáng không em còn chẳng biết nữa. Em lại trống rỗng - cái cảm giác giận hờn buồn bã tức tối mà không biết làm gì .
Em chẳng có gì trong tay, chẳng có ai bên cạnh. Mọi thứ gần như quay lưng với em. Không biết rồi khi nhà nhà xum họp, gia đình xum vầy. Còn em sẽ ra sao nữa.
Tôi chưa từng nghĩ tới sẽ có lúc em thế này. Và tôi cũng dám chắc em cũng chưa từng nghĩ.
Thật ra, nói cô đơn thì hơi quá. Bởi cô đơn em không sợ, nhưng em sợ mọi người không còn quan tâm đến em nữa. Em sợ cái cảm giác lạc lõng, cái cảm giác mà dù em cố gắng thế nào cũng sẽ không thể tránh được. Cuộc sống này, ai cũng bận. Ai cũng có cuộc sống của riêng mình mà.
Rồi câu chuyện của em, em sẽ giải quyết chúng ra sao bây giờ. Mớ bòng bong rối tung lên mà em vẫn luôn trốn chánh. Mọi thứ chỉ có mình em là người biết tỏ và có thể quyết định được. Xin em đừng vùi mình vào công việc, vùi mình vào những bữa tiệc nhậu, vùi mình vào việc ăn và ngủ nữa... đứng lên và giải quyết với mọi chuyện thôi em...
Hanoi lạnh rồi, vài ngày nữa là tới Noel, rồi mấy chục ngày nữa là tới Tết. Mong em có thể vượt qua được mọi chuyện, có thể rắn rỏi, có thể mạnh mẽ đưa ra được quyết định cho chính mình.
Trưởng thành cứ tưởng sẽ có thể giải quyết mọi việc. Nhưng hoá ra, trưởng thành mới là lúc nảy sinh ra những việc mà chúng ta chẳng biết sẽ giải quyết ra sao....