CHƯƠNG 10

Ngày 2 tháng 1 – Quẫn trí

“Không phải là tôi cố ý đâu! Em cũng biết, mười năm trước, tôi vẫn còn chưa có kinh doanh Hoa Bá mà! Là văn phong xuất sắc của em làm tôi nảy ra ý tưởng này trong đầu. Mà hôm nay, tôi sẵn sàng mạo hiểm mất đi một người bạn… một người bạn tri kỷ thế này, là một tổn thất rất lớn, tôi nói thật đấy! Tôi chỉ muốn chân thành đối diện với em! Tử Dạ, có thể cho Hoa Bá một cơ hội hay không? Cũng là cho em một cơ hội! Tôi tin tưởng, có sự gia nhập của em, Hoa Bá nhất định sẽ càng phát triển hơn, trở thành công ty đứng đầu trong ngành!”

Lãnh Tử Tình cảm động. Đúng vậy! Nếu Hoa Bá muốn lừa gạt cô, anh hoàn toàn có thể không nói cho cô thân phận thật của mình. Vả lại, chính mình cũng có cái gì tốt lắm đâu?! Vừa định nói chuyện, đột nhiên cô nghe thấy một tiếng gọi:
“Chị dâu! Trùng hợp quá!”

Lãnh Tử Tình ngạc nhiên, đột ngột quay người, bất ngờ phát hiện khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Cổ Dương đã đi đến bên cạnh mình, không nhìn thấy Hoa Bá hơi nhíu mày. Cô vội vàng đứng dậy chào hỏi: “Anh Cổ, xin chào! Thật đúng là trùng hợp!”

Cổ Dương cố ý đi lên trước, cẩn thận quan sát Hoa Bá kỹ hơn, sau đó quay lại nhìn Lãnh Tử Tình, dường như có ý hỏi.

“A”, Lãnh Tử Tình nhanh chóng giới thiệu, “Anh Cổ, đây là bạn của tôi, Hoa… tiên sinh!” Lãnh Tử Tình dừng một chút, lựa chọn cách xưng hô này, cô nghĩ không muốn để cho người khác biết mình đang làm gì. Xấu hổ cười cười, Lãnh Tử Tình lại chỉ vào Cổ Dương, hướng về phía Hoa Bá giới thiệu: “Anh Hoa, đây là bạn của… chồng tôi, Cổ tiên sinh!”

Trong mắt Hoa Bá ánh lên một tia nhìn tinh tế, không dễ phát hiện, anh chủ động vươn tay đến bắt tay với Cổ Dương. Hai người đàn ông mỉm cười hàm xúc, khuôn mặt bí hiểm.

“Cổ tiên sinh, anh đã ăn chưa? Có muốn ngồi cùng ăn với chúng tôi không?” Hoa Bá thành ý mời nói.

“Không được rồi, tôi vừa ăn xong. Chính là nhìn thấy chị dâu ở đây, theo lễ nên qua chào hỏi một chút thôi. Được rồi, chị dâu, hai người nói chuyện đi! Buổi tối gặp lại!” Nói xong, Cổ Dương khoát tay, xoay người đi lên lầu.

Lãnh Tử Tình đưa mắt nhìn theo Cổ Dương đi lên mấy bậc cầu thang, sau đó liếc nhìn trên lầu, số lượng bàn có khách không nhiều, đột nhiên, một thân ảnh quen thuộc lọt vào tầm mắt. Trời ạ! Tuấn Vũ?! Anh ta ở đây?!

Hoa Bá kéo tay Lãnh Tử Tình đang đứng sững sờ tại chỗ, ra hiệu cô ngồi xuống. Lãnh Tử Tình có chút không yên lòng. Tuy rằng vừa rồi Lôi Tuấn Vũ cũng không có nhìn cô, nhưng mà thật giống như cô bị bắt được nhược điểm gì, có chút hơi căng thẳng. Sao lại có việc tình cờ thế này?! Không phải là anh ta đi họp sao?!

Hoa Bá đột nhiên hỏi: “Tử Dạ, em kết hôn? Khi nào vậy?”

“A?” Lãnh Tử Tình khôi phục tinh thần, “À, ngày hôm qua.”

Tay Hoa Bá khuấy cà phê dừng lại, sau đó lại tiếp tục, tiếng nói trầm ấm lại vang lên: “Không nghe em nhắc gì đến chuyện đó.”

“À.” Lãnh Tử Tình nhàn nhạt cười, trả lời qua loa, “Chúng tôi là bạn từ nhỏ.”

Như vậy nha, Hoa Bá vừa xong lấy hai thân phận tiếp xúc với mình, một là Hoa Bá, hai là Elaine! Kết hôn chuyện lớn như vậy, cô như thế nào lại không nói với Elaine được? Thực sự là trong cảm nhận của cô, đây căn bản không thể xem như hôn nhân đúng nghĩa. Nếu không phải vừa rồi nhắc đến Cổ Dương, cô căn bản cũng quên chính mình đã kết hôn! Quên mất trên danh nghĩa mình đã có một người chồng.

Hoa Bá còn muốn nói gì đó, nhưng lại không nói nữa, hai người rơi vào trầm mặc mấy phút đồng hồ. Mà ánh mắt Lãnh Tử Tình lại quay hướng lên lầu. Nếu về nhà anh ta hỏi, cô sẽ phải giải thích thế nào đây? Được rồi, đã nói là gặp gỡ một người bạn, sau đó nói chuyện phiếm, cùng ăn một bữa cơm. Cũng đã nói là Hoa tiên sinh, qua loa có lệ như vậy chắc cũng không sao đi. Kỳ thực cũng chẳng có gì phải lo lắng, bọn họ đã có thỏa thuận, hai người không can thiệp vào chuyện riêng của nhau. Cô chẳng qua cũng chỉ ăn một bữa cơm cùng với Hoa Bá thôi nha!

Hoa Bá tò mò nhìn cô đang nhíu chặt mày, làm sao mà vị Cổ tiên sinh kia vừa xuất hiện, cô liền có vẻ suy nghĩ gì đó rất mông lung…

*****

Ngày 2 tháng 1 – Hoa tiên sinh

Hoa Bá tò mò nhìn cô đang nhíu chặt mày, làm sao mà vị Cổ tiên sinh kia vừa xuất hiện, cô liền có vẻ suy nghĩ gì đó rất mông lung…
“Tôi…” Hai người đồng thời cùng mở miệng.

“Anh/Em nói trước đi!” Lại lần nữa đồng thanh!

“Ha ha, ưu tiên phụ nữ trước.” Hoa Bá bày ra bộ dáng quý ông, chăm chú lắng nghe.

“Tôi… muốn đi về trước…”

“A? Vậy được rồi! Tôi hy vọng em có thể suy nghĩ thật kỹ về lời đề nghị của tôi.”

“Được, tôi sẽ cho anh câu trả lời sớm nhất có thể! Hoa Bá, rất vui được biết anh, cũng rất cảm ơn anh đã đánh giá cao tôi!” Lãnh Tử Tình đứng dậy, trong mắt tràn đầy ý cười, gật đầu nói.

“Được rồi, cùng đi ra thôi! Tôi tiễn em!” Hoa Bá cầm lấy chiếc áo khoác trên ghế, dẫn bước đi ra phía cửa.

Lãnh Tử Tình lại đưa mắt nhìn lên trên lầu, chợt phát hiện người trên lầu đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Trong lòng không khỏi giật mình một chút. Bọn họ rời đi lúc nào mà cô lại không biết.

Đúng lúc đi ra đến ngoài hiên của quán thì phía sau có tiếng gọi: “Tử Tình!”

Lãnh Tử Tình lập tức dựng tóc gáy, ngay cả Hoa Bá cũng nghe thấy tiếng gọi, ngạc nhiên nhìn ánh mắt khác thường của cô, nhỏ giọng hỏi: “Tử Dạ, người đàn ông ở phía sau đang gọi em à?”

Lãnh Tử Tình nở một nụ cười có chút cứng ngắc, chậm rãi xoay người, ra vẻ kinh ngạc nói: “Tuấn Vũ? Sao anh cũng ở đây à?”

Cổ Dương theo sau đuổi kịp đến, cười xấu xa giống như đang chờ xem trò hay, làm cho Lãnh Tử Tình càng thêm có chút căng thẳng, bất an. Cô nhanh chóng ra vẻ trấn định nói: “Tuấn Vũ, đến đây giới thiệu một chút. Đây là bạn của em, Hoa tiên sinh, đúng bữa trưa thì gặp được. Anh Hoa, đây là chồng tôi, Lôi Tuấn Vũ.”

Lần đầu tiên vừa nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ, Hoa Bá liền nhận ra ngay thân phận của anh, đáy mắt chợt có một tia sáng không dễ nhận biết. Anh không nghĩ đến chồng của Tử Dạ thế nhưng lại xuất sắc như vậy! Không ngờ lại là chủ tịch tập đoàn Kiêu Dương! Trong lòng bỗng có một tiếng nói nhắc nhở, đối thủ này rất mạnh!

Hai người đàn ông lịch sự bắt tay, chào hỏi đôi câu. Sau đó, Lôi Tuấn Vũ lập tức bắt đầu phát huy vị trí làm chủ, bá đạo nói: “Tử Tình, để Cổ Dương đưa em về đi! Cậu ta mới từ Mỹ về, trước mắt ở lại nhà mình một thời gian. Em không ngại chứ?”

“Sao lại ngại được… Được rồi, vậy thì làm phiền anh Cổ nhé!” Lãnh Tử Tình có chút không hiểu, ở công ty không phải anh ta đã nói một lần rồi sao, làm gì còn phải nhấn mạnh lại lần nữa? Cho là cô bị lãng tai à!

Hoa Bá lập tức thức thời nói: “Tổng giám đốc Lôi! Như vậy tôi xin đi trước! Sau này gặp lại!” Ánh mắt có chút thâm ý khác nhìn Lãnh Tử Tình. Nghe cô hai lần giới thiệu mình, dường như là không muốn để cho người khác biết Hoa Bá anh làm cái gì. Anh hiểu. Tính cách của cô anh biết rất rõ! Trong lòng tham vọng mạnh mẽ, nhưng xử sự lại trầm thấp, luôn luôn độc đáo, không thích những người bên cạnh biết được tài năng xuất sắc của cô, một mình tận hưởng loại niềm vui đạm bạc này. Đây cũng chính là điều anh thưởng thức ở cô bao năm qua.

Lôi Tuấn Vũ gật đầu ứng câu, nhìn Hoa Bá rời Thiên Phủ. Người đàn ông này thực sự không phải tầm thường, vừa rồi anh ta vừa gọi mình là tổng giám đốc Lôi, vậy nghĩa là anh ta biết thân phận của anh. Có lẽ Lãnh Tử Tình sớm đã đề cập với anh ta về mình. Thế nhưng anh ta lại có thân phận thế nào đây? Lôi Tuấn Vũ không khỏi xoay người liếc Lãnh Tử Tình, lạnh lùng hỏi: “Hoa cái gì?”

Lãnh Tử Tình sửng sốt, cái gì hoa cái gì? Liền lặp lại: “Cái gì hoa cái gì?”

Tức giận không biết làm thế nào phát ra, Lôi Tuấn Vũ ngữ khí cao hơn: “Bạn của em, em không biết tên là Hoa cái gì?!”

“A, anh ấy hả!” Lãnh Tử Tình trong cái khó ló cái khôn, “Anh ấy tên Hoa Tiên Sinh, họ Hoa, tên Tiên Sinh!”

Lôi Tuấn Vũ khóe miệng co giật. Hoa Tiên Sinh? Tên gì như vậy? Có quỷ mới tin! Chẳng muốn quan tâm tới cô nữa, không hiểu ra làm sao! Sợ anh làm thịt cái tên tiểu tử kia chắc?!

*****

Ngày 2 tháng 1 – Phòng này không ngủ được

Lôi Tuấn Vũ khóe miệng co giật. Hoa Tiên Sinh? Tên gì như vậy? Có quỷ mới tin! Chẳng muốn quan tâm tới cô nữa, không hiểu ra làm sao! Sợ anh làm thịt cái tên tiểu tử kia chắc?!

“Cổ, cậu cùng Tử Tình về trước đi! Ở công ty tôi còn có việc.” Dứt lời, Lôi Tuấn Vũ cũng không quay đầu lại, đi thẳng ra khỏi Thiên Phủ.

Ở phía sau Tử Tình, Cổ Dương chế giễu nói: “Tôi nói này, chị dâu, có muốn nói bừa thì cũng đừng quá vụng về như thế chứ! Làm gì có người nào tên Hoa Tiên Sinh?! Đi thôi, lần này chắc không cần áo khoác của tôi nữa đâu nhỉ!” Khoác áo vét lên, Cổ Dương huýt sáo, dẫn trước đi ra ngoài.

Lãnh Tử Tình hận không thể cắn đứt lưỡi mình. Ai bảo tình huống quá khẩn cấp, cô chỉ là không muốn để bọn họ biết tên của Hoa Bá thôi mà! Nếu bọn họ thực sự quan tâm, rồi lại đi tìm hiểu, vậy chẳng phải cô đang làm cái gì đều có thể dễ dàng bị khám phá ra sao?! Trong lòng cô vẫn muốn có chút yên tĩnh như vậy. Trước kia bị người khác coi thường, cho cô chỉ là một đứa chơi bời lêu lổng, cô đã ngoảnh mặt làm ngơ, đối với thái độ của người khác hiểu sai về cuộc sống của mình không thèm quan tâm. Bây giờ, cô lại càng hy vọng có thể giống như trước. Cuộc sống của cô không cần người khác phải hiểu. Mà càng nhận nhiều sự khinh miệt, cô ngược lại càng cảm thấy cuộc sống vô cùng có tính thách thức, vô cùng thú vị. Cái vỏ bề ngoài thấp hơn giá trị bản thân khiến cho cô thấy rất thoải mái! Về phần bọn họ nghĩ gì về cô, cô thực không có hứng thú quan tâm.

Len lén lè lưỡi, Lãnh Tử Tình quấn lại khăn quàng cổ, khôi phục tinh thần, đi theo Cổ Dương ra ngoài.

Lãnh Tử Tình lại một lần nữa rõ ràng nhận thức được, đối với ngôi nhà này, Cổ Dương quen thuộc hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô. Nếu không phải là cần chờ cô dùng vân tay để mở khóa, chỉ sợ là anh không cần cô dẫn dắt gì hết. Mà thực ra sáng sớm hôm nay cô còn lĩnh giáo anh không cần đến vân tay vẫn có thể thoải mái tiến vào!

“Chị dâu, cứ làm gì chị thichtruyen nhé! Tôi phải đi nghỉ ngơi đã, vừa về nước nên bị chênh lệch múi giờ hơi nhiều, hơn nữa tôi… dù sao cũng là người bị thương mà!” Cổ Dương chỉ chỉ bên mặt mình. Vết sẹo đã khô kia ở trên khuôn mặt đẹp trai của anh hơi có chút nổi bật.

Lãnh Tử Tình nhìn xong, không khỏi đỏ mặt, đây chẳng phải là kiệt tác của mình hay sao?! “Rất xin lỗi!”

“Không cần xin lỗi! Tốt lắm, chị dâu, tôi lên lầu đây!” Cổ Dương khoát tay, bộ dáng không sao cả, “ngựa quen đường cũ” đi về phía trên lầu.

Lãnh Tử Tình ngồi sụp xuống ghê sô pha, thở phào nhẹ nhõm! Cô sắp kiệt sức mà chết mất! Một ngày vừa rồi thật đúng là điên đảo! Sao lại thấy mệt mỏi thế không biết?! Một lát nữa cô cũng phải đi nghỉ ngơi, để buổi tối còn có tinh thần mà làm việc! Trong lúc vô tình, ánh mắt cô ngước nhìn lên tầng, đột nhiên nghĩ đến trên lầu chỉ có hai phòng ngủ, Cổ Dương làm thế nào nghỉ ngơi được? Chẳng lẽ ngủ trong phòng làm việc sao? Thình lình, Lãnh Tử Tình có cảm giác phòng Cổ Dương muốn vào chính là phòng ngủ của mình! Cô bỗng chốc đứng lên gọi lớn: “Anh Cổ! Căn phòng kia không thể vào được!”

Cổ Dương một tay đẩy mở cửa phòng, lộ ra nửa thân trên, tỏ vẻ mệt mỏi nhìn Lãnh Tử Tình dưới lầu, cười nói: “Chị dâu! Yên tâm, nơi này tôi từng ngủ qua, Vũ không cho người khác vào đây, cũng không nghĩa là tôi không được vào! Ngủ ngon!”

Sầm một tiếng, Cổ Dương đóng cửa phòng. Trong lòng Lãnh Tử Tình hơi co lại. Đây là cái tình huống gì? Anh ta nói anh ta đã từng ngủ? Tại phòng của cô?! Trời ạ! Vậy cô sẽ phải nghỉ ngơi ở đâu?! Không được! Giường của cô sao lại để cho người khác ngủ được?! Lãnh Tử Tình không dám chậm trễ, vội vàng chạy lên lầu, ra sức đập cửa phòng gọi: “Anh Cổ! Anh Cổ! Mở cửa nhanh lên! Phòng này anh không thể ngủ được! Anh Cổ?”