Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 16 của 16

Chủ đề: 365 Ngày Hôn Nhân

  1. #11
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Feb 2019
    Bài viết
    14
    Post Thanks / Like
    CHƯƠNG 10

    Ngày 2 tháng 1 – Quẫn trí

    “Không phải là tôi cố ý đâu! Em cũng biết, mười năm trước, tôi vẫn còn chưa có kinh doanh Hoa Bá mà! Là văn phong xuất sắc của em làm tôi nảy ra ý tưởng này trong đầu. Mà hôm nay, tôi sẵn sàng mạo hiểm mất đi một người bạn… một người bạn tri kỷ thế này, là một tổn thất rất lớn, tôi nói thật đấy! Tôi chỉ muốn chân thành đối diện với em! Tử Dạ, có thể cho Hoa Bá một cơ hội hay không? Cũng là cho em một cơ hội! Tôi tin tưởng, có sự gia nhập của em, Hoa Bá nhất định sẽ càng phát triển hơn, trở thành công ty đứng đầu trong ngành!”

    Lãnh Tử Tình cảm động. Đúng vậy! Nếu Hoa Bá muốn lừa gạt cô, anh hoàn toàn có thể không nói cho cô thân phận thật của mình. Vả lại, chính mình cũng có cái gì tốt lắm đâu?! Vừa định nói chuyện, đột nhiên cô nghe thấy một tiếng gọi:
    “Chị dâu! Trùng hợp quá!”

    Lãnh Tử Tình ngạc nhiên, đột ngột quay người, bất ngờ phát hiện khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Cổ Dương đã đi đến bên cạnh mình, không nhìn thấy Hoa Bá hơi nhíu mày. Cô vội vàng đứng dậy chào hỏi: “Anh Cổ, xin chào! Thật đúng là trùng hợp!”

    Cổ Dương cố ý đi lên trước, cẩn thận quan sát Hoa Bá kỹ hơn, sau đó quay lại nhìn Lãnh Tử Tình, dường như có ý hỏi.

    “A”, Lãnh Tử Tình nhanh chóng giới thiệu, “Anh Cổ, đây là bạn của tôi, Hoa… tiên sinh!” Lãnh Tử Tình dừng một chút, lựa chọn cách xưng hô này, cô nghĩ không muốn để cho người khác biết mình đang làm gì. Xấu hổ cười cười, Lãnh Tử Tình lại chỉ vào Cổ Dương, hướng về phía Hoa Bá giới thiệu: “Anh Hoa, đây là bạn của… chồng tôi, Cổ tiên sinh!”

    Trong mắt Hoa Bá ánh lên một tia nhìn tinh tế, không dễ phát hiện, anh chủ động vươn tay đến bắt tay với Cổ Dương. Hai người đàn ông mỉm cười hàm xúc, khuôn mặt bí hiểm.

    “Cổ tiên sinh, anh đã ăn chưa? Có muốn ngồi cùng ăn với chúng tôi không?” Hoa Bá thành ý mời nói.

    “Không được rồi, tôi vừa ăn xong. Chính là nhìn thấy chị dâu ở đây, theo lễ nên qua chào hỏi một chút thôi. Được rồi, chị dâu, hai người nói chuyện đi! Buổi tối gặp lại!” Nói xong, Cổ Dương khoát tay, xoay người đi lên lầu.

    Lãnh Tử Tình đưa mắt nhìn theo Cổ Dương đi lên mấy bậc cầu thang, sau đó liếc nhìn trên lầu, số lượng bàn có khách không nhiều, đột nhiên, một thân ảnh quen thuộc lọt vào tầm mắt. Trời ạ! Tuấn Vũ?! Anh ta ở đây?!

    Hoa Bá kéo tay Lãnh Tử Tình đang đứng sững sờ tại chỗ, ra hiệu cô ngồi xuống. Lãnh Tử Tình có chút không yên lòng. Tuy rằng vừa rồi Lôi Tuấn Vũ cũng không có nhìn cô, nhưng mà thật giống như cô bị bắt được nhược điểm gì, có chút hơi căng thẳng. Sao lại có việc tình cờ thế này?! Không phải là anh ta đi họp sao?!

    Hoa Bá đột nhiên hỏi: “Tử Dạ, em kết hôn? Khi nào vậy?”

    “A?” Lãnh Tử Tình khôi phục tinh thần, “À, ngày hôm qua.”

    Tay Hoa Bá khuấy cà phê dừng lại, sau đó lại tiếp tục, tiếng nói trầm ấm lại vang lên: “Không nghe em nhắc gì đến chuyện đó.”

    “À.” Lãnh Tử Tình nhàn nhạt cười, trả lời qua loa, “Chúng tôi là bạn từ nhỏ.”

    Như vậy nha, Hoa Bá vừa xong lấy hai thân phận tiếp xúc với mình, một là Hoa Bá, hai là Elaine! Kết hôn chuyện lớn như vậy, cô như thế nào lại không nói với Elaine được? Thực sự là trong cảm nhận của cô, đây căn bản không thể xem như hôn nhân đúng nghĩa. Nếu không phải vừa rồi nhắc đến Cổ Dương, cô căn bản cũng quên chính mình đã kết hôn! Quên mất trên danh nghĩa mình đã có một người chồng.

    Hoa Bá còn muốn nói gì đó, nhưng lại không nói nữa, hai người rơi vào trầm mặc mấy phút đồng hồ. Mà ánh mắt Lãnh Tử Tình lại quay hướng lên lầu. Nếu về nhà anh ta hỏi, cô sẽ phải giải thích thế nào đây? Được rồi, đã nói là gặp gỡ một người bạn, sau đó nói chuyện phiếm, cùng ăn một bữa cơm. Cũng đã nói là Hoa tiên sinh, qua loa có lệ như vậy chắc cũng không sao đi. Kỳ thực cũng chẳng có gì phải lo lắng, bọn họ đã có thỏa thuận, hai người không can thiệp vào chuyện riêng của nhau. Cô chẳng qua cũng chỉ ăn một bữa cơm cùng với Hoa Bá thôi nha!

    Hoa Bá tò mò nhìn cô đang nhíu chặt mày, làm sao mà vị Cổ tiên sinh kia vừa xuất hiện, cô liền có vẻ suy nghĩ gì đó rất mông lung…

    *****

    Ngày 2 tháng 1 – Hoa tiên sinh

    Hoa Bá tò mò nhìn cô đang nhíu chặt mày, làm sao mà vị Cổ tiên sinh kia vừa xuất hiện, cô liền có vẻ suy nghĩ gì đó rất mông lung…
    “Tôi…” Hai người đồng thời cùng mở miệng.

    “Anh/Em nói trước đi!” Lại lần nữa đồng thanh!

    “Ha ha, ưu tiên phụ nữ trước.” Hoa Bá bày ra bộ dáng quý ông, chăm chú lắng nghe.

    “Tôi… muốn đi về trước…”

    “A? Vậy được rồi! Tôi hy vọng em có thể suy nghĩ thật kỹ về lời đề nghị của tôi.”

    “Được, tôi sẽ cho anh câu trả lời sớm nhất có thể! Hoa Bá, rất vui được biết anh, cũng rất cảm ơn anh đã đánh giá cao tôi!” Lãnh Tử Tình đứng dậy, trong mắt tràn đầy ý cười, gật đầu nói.

    “Được rồi, cùng đi ra thôi! Tôi tiễn em!” Hoa Bá cầm lấy chiếc áo khoác trên ghế, dẫn bước đi ra phía cửa.

    Lãnh Tử Tình lại đưa mắt nhìn lên trên lầu, chợt phát hiện người trên lầu đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Trong lòng không khỏi giật mình một chút. Bọn họ rời đi lúc nào mà cô lại không biết.

    Đúng lúc đi ra đến ngoài hiên của quán thì phía sau có tiếng gọi: “Tử Tình!”

    Lãnh Tử Tình lập tức dựng tóc gáy, ngay cả Hoa Bá cũng nghe thấy tiếng gọi, ngạc nhiên nhìn ánh mắt khác thường của cô, nhỏ giọng hỏi: “Tử Dạ, người đàn ông ở phía sau đang gọi em à?”

    Lãnh Tử Tình nở một nụ cười có chút cứng ngắc, chậm rãi xoay người, ra vẻ kinh ngạc nói: “Tuấn Vũ? Sao anh cũng ở đây à?”

    Cổ Dương theo sau đuổi kịp đến, cười xấu xa giống như đang chờ xem trò hay, làm cho Lãnh Tử Tình càng thêm có chút căng thẳng, bất an. Cô nhanh chóng ra vẻ trấn định nói: “Tuấn Vũ, đến đây giới thiệu một chút. Đây là bạn của em, Hoa tiên sinh, đúng bữa trưa thì gặp được. Anh Hoa, đây là chồng tôi, Lôi Tuấn Vũ.”

    Lần đầu tiên vừa nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ, Hoa Bá liền nhận ra ngay thân phận của anh, đáy mắt chợt có một tia sáng không dễ nhận biết. Anh không nghĩ đến chồng của Tử Dạ thế nhưng lại xuất sắc như vậy! Không ngờ lại là chủ tịch tập đoàn Kiêu Dương! Trong lòng bỗng có một tiếng nói nhắc nhở, đối thủ này rất mạnh!

    Hai người đàn ông lịch sự bắt tay, chào hỏi đôi câu. Sau đó, Lôi Tuấn Vũ lập tức bắt đầu phát huy vị trí làm chủ, bá đạo nói: “Tử Tình, để Cổ Dương đưa em về đi! Cậu ta mới từ Mỹ về, trước mắt ở lại nhà mình một thời gian. Em không ngại chứ?”

    “Sao lại ngại được… Được rồi, vậy thì làm phiền anh Cổ nhé!” Lãnh Tử Tình có chút không hiểu, ở công ty không phải anh ta đã nói một lần rồi sao, làm gì còn phải nhấn mạnh lại lần nữa? Cho là cô bị lãng tai à!

    Hoa Bá lập tức thức thời nói: “Tổng giám đốc Lôi! Như vậy tôi xin đi trước! Sau này gặp lại!” Ánh mắt có chút thâm ý khác nhìn Lãnh Tử Tình. Nghe cô hai lần giới thiệu mình, dường như là không muốn để cho người khác biết Hoa Bá anh làm cái gì. Anh hiểu. Tính cách của cô anh biết rất rõ! Trong lòng tham vọng mạnh mẽ, nhưng xử sự lại trầm thấp, luôn luôn độc đáo, không thích những người bên cạnh biết được tài năng xuất sắc của cô, một mình tận hưởng loại niềm vui đạm bạc này. Đây cũng chính là điều anh thưởng thức ở cô bao năm qua.

    Lôi Tuấn Vũ gật đầu ứng câu, nhìn Hoa Bá rời Thiên Phủ. Người đàn ông này thực sự không phải tầm thường, vừa rồi anh ta vừa gọi mình là tổng giám đốc Lôi, vậy nghĩa là anh ta biết thân phận của anh. Có lẽ Lãnh Tử Tình sớm đã đề cập với anh ta về mình. Thế nhưng anh ta lại có thân phận thế nào đây? Lôi Tuấn Vũ không khỏi xoay người liếc Lãnh Tử Tình, lạnh lùng hỏi: “Hoa cái gì?”

    Lãnh Tử Tình sửng sốt, cái gì hoa cái gì? Liền lặp lại: “Cái gì hoa cái gì?”

    Tức giận không biết làm thế nào phát ra, Lôi Tuấn Vũ ngữ khí cao hơn: “Bạn của em, em không biết tên là Hoa cái gì?!”

    “A, anh ấy hả!” Lãnh Tử Tình trong cái khó ló cái khôn, “Anh ấy tên Hoa Tiên Sinh, họ Hoa, tên Tiên Sinh!”

    Lôi Tuấn Vũ khóe miệng co giật. Hoa Tiên Sinh? Tên gì như vậy? Có quỷ mới tin! Chẳng muốn quan tâm tới cô nữa, không hiểu ra làm sao! Sợ anh làm thịt cái tên tiểu tử kia chắc?!

    *****

    Ngày 2 tháng 1 – Phòng này không ngủ được

    Lôi Tuấn Vũ khóe miệng co giật. Hoa Tiên Sinh? Tên gì như vậy? Có quỷ mới tin! Chẳng muốn quan tâm tới cô nữa, không hiểu ra làm sao! Sợ anh làm thịt cái tên tiểu tử kia chắc?!

    “Cổ, cậu cùng Tử Tình về trước đi! Ở công ty tôi còn có việc.” Dứt lời, Lôi Tuấn Vũ cũng không quay đầu lại, đi thẳng ra khỏi Thiên Phủ.

    Ở phía sau Tử Tình, Cổ Dương chế giễu nói: “Tôi nói này, chị dâu, có muốn nói bừa thì cũng đừng quá vụng về như thế chứ! Làm gì có người nào tên Hoa Tiên Sinh?! Đi thôi, lần này chắc không cần áo khoác của tôi nữa đâu nhỉ!” Khoác áo vét lên, Cổ Dương huýt sáo, dẫn trước đi ra ngoài.

    Lãnh Tử Tình hận không thể cắn đứt lưỡi mình. Ai bảo tình huống quá khẩn cấp, cô chỉ là không muốn để bọn họ biết tên của Hoa Bá thôi mà! Nếu bọn họ thực sự quan tâm, rồi lại đi tìm hiểu, vậy chẳng phải cô đang làm cái gì đều có thể dễ dàng bị khám phá ra sao?! Trong lòng cô vẫn muốn có chút yên tĩnh như vậy. Trước kia bị người khác coi thường, cho cô chỉ là một đứa chơi bời lêu lổng, cô đã ngoảnh mặt làm ngơ, đối với thái độ của người khác hiểu sai về cuộc sống của mình không thèm quan tâm. Bây giờ, cô lại càng hy vọng có thể giống như trước. Cuộc sống của cô không cần người khác phải hiểu. Mà càng nhận nhiều sự khinh miệt, cô ngược lại càng cảm thấy cuộc sống vô cùng có tính thách thức, vô cùng thú vị. Cái vỏ bề ngoài thấp hơn giá trị bản thân khiến cho cô thấy rất thoải mái! Về phần bọn họ nghĩ gì về cô, cô thực không có hứng thú quan tâm.

    Len lén lè lưỡi, Lãnh Tử Tình quấn lại khăn quàng cổ, khôi phục tinh thần, đi theo Cổ Dương ra ngoài.

    Lãnh Tử Tình lại một lần nữa rõ ràng nhận thức được, đối với ngôi nhà này, Cổ Dương quen thuộc hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô. Nếu không phải là cần chờ cô dùng vân tay để mở khóa, chỉ sợ là anh không cần cô dẫn dắt gì hết. Mà thực ra sáng sớm hôm nay cô còn lĩnh giáo anh không cần đến vân tay vẫn có thể thoải mái tiến vào!

    “Chị dâu, cứ làm gì chị thichtruyen nhé! Tôi phải đi nghỉ ngơi đã, vừa về nước nên bị chênh lệch múi giờ hơi nhiều, hơn nữa tôi… dù sao cũng là người bị thương mà!” Cổ Dương chỉ chỉ bên mặt mình. Vết sẹo đã khô kia ở trên khuôn mặt đẹp trai của anh hơi có chút nổi bật.

    Lãnh Tử Tình nhìn xong, không khỏi đỏ mặt, đây chẳng phải là kiệt tác của mình hay sao?! “Rất xin lỗi!”

    “Không cần xin lỗi! Tốt lắm, chị dâu, tôi lên lầu đây!” Cổ Dương khoát tay, bộ dáng không sao cả, “ngựa quen đường cũ” đi về phía trên lầu.

    Lãnh Tử Tình ngồi sụp xuống ghê sô pha, thở phào nhẹ nhõm! Cô sắp kiệt sức mà chết mất! Một ngày vừa rồi thật đúng là điên đảo! Sao lại thấy mệt mỏi thế không biết?! Một lát nữa cô cũng phải đi nghỉ ngơi, để buổi tối còn có tinh thần mà làm việc! Trong lúc vô tình, ánh mắt cô ngước nhìn lên tầng, đột nhiên nghĩ đến trên lầu chỉ có hai phòng ngủ, Cổ Dương làm thế nào nghỉ ngơi được? Chẳng lẽ ngủ trong phòng làm việc sao? Thình lình, Lãnh Tử Tình có cảm giác phòng Cổ Dương muốn vào chính là phòng ngủ của mình! Cô bỗng chốc đứng lên gọi lớn: “Anh Cổ! Căn phòng kia không thể vào được!”

    Cổ Dương một tay đẩy mở cửa phòng, lộ ra nửa thân trên, tỏ vẻ mệt mỏi nhìn Lãnh Tử Tình dưới lầu, cười nói: “Chị dâu! Yên tâm, nơi này tôi từng ngủ qua, Vũ không cho người khác vào đây, cũng không nghĩa là tôi không được vào! Ngủ ngon!”

    Sầm một tiếng, Cổ Dương đóng cửa phòng. Trong lòng Lãnh Tử Tình hơi co lại. Đây là cái tình huống gì? Anh ta nói anh ta đã từng ngủ? Tại phòng của cô?! Trời ạ! Vậy cô sẽ phải nghỉ ngơi ở đâu?! Không được! Giường của cô sao lại để cho người khác ngủ được?! Lãnh Tử Tình không dám chậm trễ, vội vàng chạy lên lầu, ra sức đập cửa phòng gọi: “Anh Cổ! Anh Cổ! Mở cửa nhanh lên! Phòng này anh không thể ngủ được! Anh Cổ?”
    ThichTruyen.VN - Truyện Ngôn Tình Hay
    Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn

  2. #12
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Feb 2019
    Bài viết
    14
    Post Thanks / Like
    CHƯƠNG 11

    Ngày 2 tháng 1 – Khóa cửa

    Lãnh Tử Tình không dám chậm trễ, vội vàng chạy lên lầu, ra sức đập cửa phòng gọi: “Anh Cổ! Anh Cổ! Mở cửa nhanh lên! Phòng này anh không thể ngủ được! Anh Cổ?”

    Cánh cửa lại mở ra. Một khuôn ngực rắn chắc chắn ngay trước mặt cô. Lãnh Tử Tình kinh ngạc, im bặt tiếng! Khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng đến hơn phân nửa.

    “Chị dâu! Không thể cho tôi nghỉ ngơi một chút được sao? Tôi bị lệch múi giờ vẫn chưa lấy lại cân bằng được!” Cổ Dương vẻ mặt nhăn nhó thảm thiết, giống như Lãnh Tử Tình là một người cực kỳ vô nhân đạo.

    “Ai, nhưng mà căn phòng này là phòng của tôi. Anh không thể ngủ ở phòng tôi được mà!” Lãnh Tử Tình rốt cuộc cũng đi thẳng vào chủ đề. Cô vẫn thấy không thoải mái khi nhìn vào những cơ bắp như thế này. Anh ta không coi cô là phụ nữ hay sao chứ?! Nhiệt độ trong nhà ấm như vậy, có đến mức phải cởi hết ra thế không?

    “Gì cơ? Phòng của cô? Có lầm hay không? Phòng của cô không phải ở bên cạnh sao?” Lần này đến lượt Cổ Dương ngẩn ra.

    “Tôi… Ai, đây là phòng của tôi. Còn bên cạnh là phòng của Lôi Tuấn Vũ!” Lãnh Tử Tình cười gượng hai tiếng, trả lời. Ánh mắt của cô hơi sốt ruột, ghé nhìn vào bên trong một chút, lo lắng Cổ Dương đã nằm ngủ trên giường của cô rồi, ga trải giường là cô mới thay cái mới nha! Nhưng vướng bức tường thủy tinh chết tiệt kia, tuy là ánh sáng có thể lọt qua, nhưng cũng không phải là hoàn toàn thông thấu, nên cũng không nhìn rõ lắm.

    “A!” Cổ Dương đột nhiên vỗ ót, sao anh lại quên mất Vũ đã nói bọn họ chỉ là một đôi vợ chồng “hữu danh vô thực” nhỉ. Ok! Anh chỉ có thể xuống lầu ngủ ở phòng dành cho khách. “À, rất xin lỗi, chị dâu! Vậy cô nghỉ ngơi đi, tôi xuống lầu ngủ ở phòng khách.” Cổ Dương vơ quần áo mình vừa mới cởi, vội vàng xuống lầu, loáng một cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

    Lãnh Tử Tình giật mình nhìn tốc độ của anh, sao cô lại có cảm giác vừa rồi Cổ Dương bay từ tầng hai xuống tầng một nhỉ? Tuy là anh dựa theo tay vịn cầu thang trượt dọc xuống, nhưng kỹ thuật cũng thật siêu quá đi! Dưới tầng có mấy phòng dành cho khách, bố trí như thế nào ngay cả cô cũng không rõ. Nhưng nghe thấy tiếng đóng cửa, vậy khẳng định là Cổ Dương đã tìm được rồi. Ngôi nhà này nói là của cô, thế mà so với cô anh còn quen thuộc hơn. Haizz! Không nén được tiếng thở dài, Lãnh Tử Tình nhánh chóng đẩy cửa phòng, kiểm tra giường, không khỏi thấy nhẹ cả người, may mắn, giường vẫn chưa bị nằm lên.

    Cô vội vàng đi rửa mặt, tẩy trang sạch sẽ lớp son phấn dày đặc, thay bộ áo ngủ bảo thủ, ngã vật ra giường. Nhìn cánh cửa kia, Lãnh Tử Tình vẫn hơi lo lắng nên quyết định dậy khóa lại! Cả người nằm xuống, cô bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần. Nghĩ đến cuộc gặp gỡ lúc trưa với Hoa Bá, trong lòng cô một lần nữa lại bắt đầu khuấy động. Có nên đáp ứng đề nghị của Hoa Bá hay không? Cân nhắc một chút, nếu như vậy hẳn là cái sự nghiệp nhà văn nghiệp dư này của cô sẽ bị đình trệ rồi. Nhưng tổng biên tập của nhà xuất bản Hoa Bá, vị trí này quả thực là rất hấp dẫn! Ngồi dậy với lấy máy tính, lên mạng, rất nhanh đăng nhập vào QQ. Vài giây sau, biểu tượng hình cái đầu của Elaine liền nhảy ra!


    Elaine: Tử Dạ, tôi Hoa Bá đây! Em có đấy không?

    Lãnh Tử Tình nhìn kỹ lại, thời gian xem chừng là lúc cô rời Thiên Phủ, có lẽ là Hoa Bá sử dụng di động để nhắn. Lãnh Tử Tình gõ chữ: Cảm ơn anh đã đánh giá cao. Tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ!

    Không nghĩ đến Elaine ngay lập tức trả lời: Không cần vội vàng, em đừng để mình phải chịu áp lực quá lớn.
    Lãnh Tử Tình mỉm cười, gửi đi hình một khuôn mặt tươi cười. Trong suốt mười năm rong ruổi trên mạng của cô, Elaine đã trở thành một người bạn, gần như không ngày nào không nói chuyện. Cô vẫn coi cô ấy là chị em tốt, nhưng hôm nay mới biết, “cô” hóa ra lại là “anh”. Mà lại là một người đàn ông xuất sắc như vậy!
    ThichTruyen.VN - Truyện Ngôn Tình Hay
    Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn

  3. #13
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Feb 2019
    Bài viết
    14
    Post Thanks / Like
    CHƯƠNG 12

    Ngày 2 tháng 1 – Trong họa có phúc

    Cô vẫn coi cô ấy là chị em tốt, nhưng hôm nay mới biết, “cô” hóa ra lại là “anh”. Mà lại là một người đàn ông xuất sắc như vậy! Trời ạ! Nhớ lại những câu chuyện, những lời nói hai người đã từng trao đổi với nhau, cô cũng không biết bây giờ phải đối diện với anh như thế nào!

    Elaine: Tôi mang rắc rối đến cho em có đúng không?

    Lãnh Tử Tình kinh ngạc, lập tức trả lời: Không đâu. Chỉ là ngoài ý muốn thôi mà…

    Elaine: Có chuyện này muốn mạo muội hỏi em một chút…

    Lãnh Tử Tình: Anh nói đi.

    Elaine: Em yêu anh ta sao?

    Lãnh Tử Tình bị hỏi bất ngờ, không rõ ràng lắm: Ai cơ?

    Elaine: Chồng em.

    Lãnh Tử Tình lập tức bị nghẹn. Nếu như là trước đây, cô nhất định sẽ không chút do dự nói cô và anh ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa. Cô sẽ rất thoải mái nói về thực tế cuộc sống của mình cho Elaine nghe. Nhưng bây giờ, cô không thể. Chung quy vẫn cảm thấy không được tự nhiên!

    Lãnh Tử Tình: Vì sao lại hỏi như vậy?

    Hồi lâu, Elaine mới hồi âm: Không có gì, tùy tiện hỏi vậy thôi.

    Lãnh Tử Tình: Ha ha. Cô gõ một biểu tượng cười.

    Trên thế giới mạng, cô có một thói quen, không muốn trả lời hoặc với những chuyện mơ hồ, cô đều dùng “ha ha” để chiếu lệ, hiện giờ cô không muốn trả lời anh vấn đề này.

    Elaine không nói gì nữa. Vì thế, Lãnh Tử Tình liền bắt đầu công việc ngày hôm nay vẫn chưa xong của cô. Thiết kế một hình tượng nhân vật hoạt hình.

    Phong cách trang web của Quyên Tử cô vẫn đánh giá rất cao, trẻ trung, năng động, tiên phong, quyến rũ là những nét chủ đạo. Rất nhiều hình tượng hoạt hình cần cô tự mình thiết kế, thực sự là cũng có chút khó khăn! Hiện nay, giới trẻ sáng tác hoạt hình ở khắp nơi, mọi người tư duy đều rất mới mẻ, khiến cho cạnh tranh ngày càng cao, muốn nổi bật không chỉ cần chuyên môn kỹ thuật mà còn phải có tư duy sáng tạo mạnh mẽ! Bỗng nhiên, khóe miệng Lãnh Tử Tình nâng lên, để lộ ra chiếc răng khểnh. Đúng rồi! Cổ Dương! Lãnh Tử Tình nhanh chóng bắt đầu di chuột. Không lâu sau, hình ảnh một cô gái tóc ngắn xinh đẹp, trên mặt có hoa văn nhỏ, quyến rũ và sống động hiện ra trên màn hình. Lãnh Tử Tình tủm tìm cười nhìn cô ấy, thật là nam tính! Toàn bộ vóc dáng vẫn có vẻ giống Cổ Dương! Ha ha ha… Có điều, cô vẫn sửa lại một chút đường cong của cái mũi anh tuấn kia, chiếc cằm cứng rắn cũng thu hẹp lại, khóe miệng mở rộng hơn một chút, thêm một cái má lúm đồng tiền khiến cho khuôn mặt ngọt ngào hơn. Về phần vết sẹo bên mặt Cổ Dương, Lãnh Tử Tình khéo léo thiết kế thành một dây hoa văn nhỏ uốn cong, phần nào giống như hình xăm, nhưng lại có nét duyên dáng độc đáo! Cô tiếp tục nhanh chóng cấp cho cô gái quyến rũ bộ phụ kiện tương xứng, là một chiếc bình hoa, treo ngay bên hông, giống như một chiếc bảo hồ lô treo nghiêng bên đai thắt lưng, tạo ra một phong cách rất độc đáo. Nhìn đồ phối tương xứng này Lãnh Tử Tình không kìm được nở nụ cười. Đây chính là cô chỉ lấy chiếc bình hoa làm vũ khí. Hoa văn, màu sắc của chiếc bình cổ càng làm cho cô gái có vẻ ngông nghênh quyến rũ, tăng thêm vài phần sắc thái bí ẩn! Trang phục là áo không cổ kết hợp với váy ngắn, ngôn tình sủng mang chút duyên dáng cổ điển, lại có phần dí dỏm, anh tuấn. A! Hình tượng này thật nam tính! Có điểm phù hợp với thị hiếu hiện nay. Con gái phải có khí chất hơi lạnh lùng, chứ hình tượng ngoan ngoãn không còn ăn khách nữa. Trong chốc lát, hình ảnh các tư thế, đứng, ngồi, chạy, vui, buồn, yêu, giận đều đã có! Lãnh Tử Tình không nén được mỉm cười, xem ra cô còn phải cảm ơn sự việc lần này. Nếu không có chuyện ngoài ý muốn như vậy, chỉ sợ là cô không có được linh cảm này. Đây chính là cái gọi là “phúc-họa, thuyết tương đối” đi!
    ThichTruyen.VN - Truyện Ngôn Tình Hay
    Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn

  4. #14
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Jul 2019
    Bài viết
    18
    Post Thanks / Like
    Ngày xưa cũng đọc truyện ngày đến chương 100 thì cái mất điện thoại không nhớ tên app để down về, giờ tự nhiên lại tìm thấy lại ở đây thấy đã đến chương 350
    đọc truyện online tại https://truyenct.com,
    truyện ngôn tình: https://truyenct.com/the-loai/ngon-tinh
    Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn

  5. #15
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Feb 2019
    Bài viết
    14
    Post Thanks / Like
    CHƯƠNG 13

    Ngày 2 tháng 1 – Cùng ăn tối

    Lãnh Tử Tình không nén được mỉm cười, xem ra cô còn phải cảm ơn sự việc lần này. Nếu không có chuyện ngoài ý muốn như vậy, chỉ sợ là cô không có được linh cảm này. Đây chính là cái gọi là “phúc-họa, thuyết tương đối” đi!

    Công việc làm trong ba ngày, cô chỉ cần một ngày đã hoàn thành xong! Nghĩ ngợi, Lãnh Tử Tình quyết định vẫn không nên đưa ra vội. Bây giờ chưa báo cho Quyên Tử biết được. Nhất định phải đợi đến ngày cuối cùng mới nói. Như vậy mới khiến cho cô ấy có muốn làm lại cũng không còn cơ hội nữa! Ha ha, còn có thể nghỉ ngơi nhàn nhã một chút, sao lại không làm chứ? Có lẽ Quyên Tử sẽ liều mạng thúc giục cô! Tuy nhiên, Ngôn Tình Sủng vẫn sẽ rất có chủ kiến! Đối với những biên tập viên, cô đặc biệt biết rõ, nhất định phải kiên định! Nếu không chỉ sợ mình sẽ mệt đến hộc máu mà chết, cũng chẳng có ai thấy đau lòng đâu.

    Chỉnh sửa lại lần cuối, nhìn lên đồng hồ, trời ạ! Đã sáu giờ rồi! Dạ dày kêu lục cục, nhắc nhở cô thời gian cơm tối đã đến. Lãnh Tử Tình nhanh chóng chạy xuống bếp, tìm xung quanh, sau đó bắt đầu nấu ăn. Đơn giản chỉ làm cho một người, nhưng cũng nấu kha khá nhiều cơm. Vừa đúng lúc mùi thức ăn ngon tỏa ra, tiếng Cổ Dương vui vẻ truyền đến:
    “Oa! Mùi gì mà thơm vậy? Chị dâu, nấu cơm sao?”

    Vừa nhìn thấy diện mạo Cổ Dương, Lãnh Tử Tình lập tức nghĩ tới hình tượng nhân vật cô gái mình thiết kế liền buồn cười, không cẩn thận để bị nghẹn cơm!

    “Khụ khụ khụ!” Lãnh Tử Tình bị nghẹn đến hai mắt đỏ bừng, nước mắt còn gần như ứa ra.

    “Không cần phóng đại như vậy chứ? Tôi cũng không định cướp cơm của cô mà, cô cứ ăn từ từ thôi.” Cổ Dương nhìn cô đang ho khan dữ dội, xấu hổ vì bị nghẹn.

    Lãnh Tử Tình cuối cùng cũng xuôi cơm, uống ngụm nước mới áp được cơn ho xuống, đỏ mặt nói: “Anh Cổ, có muốn ăn cùng không? Vẫn còn đấy, tôi làm nhiều lắm.”

    “Chị dâu, không cần gọi tôi anh Cổ, cứ gọi là Cổ hoặc Cổ Dương là được! Vẫn còn nhiều à? Vậy tôi cũng muốn ăn một bát!” Cổ Dương nhanh chóng ngồi xuống, bộ dáng mong chờ được ăn mỹ vị.

    Lãnh Tử Tình dở khóc dở cười, cô vội vàng đi lấy thêm bát đũa, đưa cơm cho Cổ Dương. “Đây, anh Cổ…”, nhận thấy ánh mắt nhắc nhở của người kia, lập tức sửa lại: “Cổ Dương! Anh ăn đi. Vậy từ nay về sau cũng không cần gọi tôi là chị dâu nữa, nghe xa lạ lắm, cứ gọi tôi là Tử Tình, hoặc Lãnh Tử Tình cũng được!”

    “Tốt lắm, Tử Tình!” Cổ Dương cũng không chút khách khí, có đi có lại thôi, bưng bát lên bắt đầu cấp tốc đánh chén đồ ăn. “Ôi trời! Ngon quá! Được đấy, Tử Tình, thật là ngon! Em làm thế nào xào món cải dầu này vậy? Rất vừa miệng nhé!”

    Cổ Dương vừa ăn vừa ca ngợi. Đây không chỉ là một lời khen nhỏ, mà với tính kén chọn trong ăn uống của anh, có thể làm được hương vị thế này, thực sự là trình độ nấu ăn đã ở mức cao! Quả thực đối với bà chị dâu này anh phải nhìn với con mắt khác!

    Lãnh Tử Tình nở nụ cười ấm áp, kỳ thật, cô rất thích nấu ăn. Bình thường nếu không có việc gì làm, cô hay thích lên mạng tra các công thức nấu ăn. Có thời gian thì sẽ thử làm theo. Có điều, bình thường cô đều một mình tự nấu tự ăn, tuy rằng cảm thấy cũng ngon, nhưng vẫn không nghĩ là có gì đáng khen lắm. Đột nhiên được Cổ Dương ca ngợi như vậy, cô có chút không tự nhiên. “Nếu anh thích thì ăn nhiều một chút!”

    Lãnh Tử Tình ngồi một bên, nhìn Cổ Dương tấm tắc khen, không khỏi có chút tự giễu. Chồng thì không về, cô lại một mình ở nhà cùng bạn của chồng ăn cơm, mà trong lòng nhưng lại chẳng cảm thấy có gì bất ổn. Ai! Chuyện này rốt cuộc là nên vui hay nên buồn đây?
    Lúc Lôi Tuấn Vũ và Kiều Nhi về nhà, nhìn thấy đúng cảnh tượng như vậy, hai người như thế nào lại có cảm giác giống như… Lôi Tuấn Vũ không khỏi cau mày. Cô gái này rốt cuộc là có thủ đoạn gì, ngay cả cái tên ăn uống kén chọn như Cổ Dương cũng chịu ở nhà ăn cơm?
    ThichTruyen.VN - Truyện Ngôn Tình Hay
    Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn

  6. #16
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Feb 2019
    Bài viết
    14
    Post Thanks / Like
    CHƯƠNG 14

    Ngày 2 tháng 1 – Nói chuyện phiếm

    Lôi Tuấn Vũ không khỏi cau mày. Cô gái này rốt cuộc là có thủ đoạn gì, ngay cả cái tên ăn uống kén chọn như Cổ Dương cũng chịu ở nhà ăn cơm?!

    “Vũ, cậu đã về rồi đấy à! Vị này là…?” Cổ Dương liếc mắt gian xảo, nhìn Lôi Tuấn Vũ và Kiều Nhi, cơ thể hai người gần như đang dính lấy nhau, đương nhiên cũng không bỏ qua bộ ngực đẫy đà kia của cô nàng, mà lại còn lộ ra đến hơn phân nửa, rất tròn… Không cần hỏi anh cũng biết cô nàng dáng người siêu cấp nóng bỏng này nhất định chính là bạn giường ba tháng của Lôi Tuấn Vũ!
    “Kiều Nhi!” Lôi Tuấn Vũ tức giận nói, xem như đã giới thiệu xong.

    “Đáng ghét!” Kiêu Nhi nhân thể liếc mắt đưa tình với Cổ Dương, cũng là để tránh ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ. Ánh mắt của cô ta như phóng điện, cô chưa bao giờ bỏ qua những anh chàng trông khá khẩm. Mà ngoại hình của Cổ Dương lại lập tức khơi lên hứng thú ở cô. Nếu như may mắn, biết đâu sau khi rời Lôi Tuấn Vũ lại sẽ không phải cô đơn.

    Lãnh Tử Tình không khỏi đảo tròn mắt, người đàn bà như vậy mà Lôi Tuấn Vũ cũng coi trọng được?! Thẩm mỹ của hắn thật đúng là không còn gì để nói!

    “Vũ, lại đây nếm thử này, tay nghề của Tử Tình quả thực là không sai!” Cổ Dương bưng lên khoe chiếc bát trong tay, gắp một miếng cải dầu, bỏ vào miệng, dáng vẻ tham ăn làm cho ai nhìn thấy cũng phải ứa nước miếng.

    Cô ấy? Xuống bếp nấu ăn? Lôi Tuấn Vũ lặng lẽ nhìn Lãnh Tử Tình. Hình như không có nghe nói qua cô có tay nghề bậc này. Mà Cổ cũng gọi cô là Tử Tình? Cô thật đúng là… tùy tiện! Ngay cả người kén chọn như Cổ cũng khiến cho trở nên không bình thường như thế. Cái bộ dáng ăn cải dầu kia quả thực là trông rất ngu ngốc! Giống như đứa trẻ chưa cai sữa mẹ vậy!

    “Cổ, từ bao giờ mà khẩu vị của cậu lại thoái hóa thần tốc như thế?” Lôi Tuấn Vũ chế giễu nói, đưa tay ôm Kiều Nhi vào lòng, nghênh ngang đi lên lầu.

    Lãnh Tử Tình làm bộ như không thấy, nhưng trong lúc vô tình lại phát hiện Cổ Dương ở đối diện đang nhìn chằm chằm cô, trong lòng không khỏi giật mình: “Làm sao vậy? Có vấn đề gì sao?”

    Ánh mắt Cổ Dương bí hiểm nhìn bộ dáng có chút khẩn trương của cô. Ăn xong những hạt cơm cuối cùng trong bát, Cổ Dương lau miệng, mỉm cười nói: “Tử Tình, em thực sự cho phép cái tên tiểu tử kia càn quấy như vậy? Không để ý sao?”

    Lãnh Tử Tình nhẹ nhàng nở một nụ cười, cười đến rất thản nhiên, rất điềm tĩnh. Cô còn nghiêm túc nhìn Cổ Dương thật chăm chú, sau đó cười nói: “Cổ Dương… anh cảm thấy tôi cần phải nên để ý sao?”
    Cổ Dương nhìn kỹ biểu cảm của cô, có vẻ như không hề có một chút bi thương, đau lòng nào, chẳng lẽ cô cũng giống Lôi Tuấn Vũ, đối với cuộc hôn nhân này căn bản là không có chờ mong gì?! Anh đột nhiên nở nụ cười, cô gái này thật sự là không phải tầm thường như trong tưởng tượng. Vừa nãy trong ánh mắt cô khi nhìn Kiều Nhi và Lôi Tuấn Vũ còn có một tia khinh thường không dễ phát hiện. Mặc dù ngoài mặt cô thật bình tĩnh, dáng vẻ không chút nào sợ hãi, nhưng trong lòng có phải là cô cũng giống anh, đối với con mắt nhìn phụ nữ của Lôi Tuấn Vũ thật coi thường hay không?! Ha ha! Thú vị! Anh đột nhiên rất muốn nghiên cứu cô gái có vài phần tư sắc ở trước mặt này! Không phải vì là phụ nữ mà nghiên cứu, mà là vì rất thú vị!

    “Tử Tình, tốt lắm! Lúc nào rảnh tôi sẽ tìm em nói chuyện phiếm!” Cổ Dương đứng dậy, nhặt chiếc áo trên ghế sô pha, mặc lên người, ánh mắt thâm thúy nhìn cô một cái, sau đó hướng tầng trên hét to: “Vũ, tôi đi ra ngoài! Buổi tối không về đâu!”

    Lãnh Tử Tình không hiểu ra làm sao, ánh mắt đó của anh ta là có ý tứ gì? Nói những lời như vậy lại là có ý tứ gì? Nói chuyện phiếm? Xì, cô cũng không có hứng thú cùng anh ta nói chuyện phiếm nhé! Anh ta và Lôi Tuấn Vũ rất giống nhau, luôn thích dùng ánh mắt chăm chú nhìn người khác, ở trước mặt bọn họ, Lãnh Tử Tình đều cảm thấy có chút không được tự nhiên, cứ có cảm giác đứng ngồi không yên…

    Truyện còn rất dài các bạn có thể đọc ThichTruyen.VN để đọc full truyện
    ThichTruyen.VN - Truyện Ngôn Tình Hay
    Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn

Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •  

Dấu hiệu nhận biết nhiễm virus Zika
6 điều không nên trước khi mang bầu
3 lần siêu âm không thể bỏ qua trong thai kỳ
Những điều mẹ cần lưu ý khi đi tiêm phòng cho bé
Text Link: | Dien dan Me va Be | Bầy cách trị táo bón cho trẻ em khỏi nhanh | Chuyên Thu mua phe lieu giá cao | Dịch vụ giat tham van phong hà nội | Báo giá dich vu chuyen van phong Hà Nội | Báo giá Chuyen nha ha noi giá rẻ | Báo giá dịch vụ chuyển nhà hà nội rẻ nhất |The gioi Bup Be, Bup Be Barbie |Đăng ký Mail Công ty | những câu nói hay về tình cảm vợ chồng |thủ tục đăng ký kết hôn | Mua tai nghe cho bà bầu Tiptop Kid |Tai Nghe Thai Nhi chuyên dụng Tiptop Kid Music |Bảo hộ lao động | Nhận in phong bi gia re Hà Nội | quần áo sơ sinh | Xưởng In túi giấy tại Hà Nội