Hồi xưa đọc cái Blog "Người lữ hành kì dị" trước, sau này ra sách nên mua thêm để đọc lại và chia sẻ với bạn bè. Nói chung đọc quyển này để thấy cuộc đời rất là tưởi đẹp, lấy động lực để phấn đấu làm người tốt (chắc mình không tốt 100% được nhưng tốt được phần nào hay phần đó).

Để đọc sách này thì yêu cầu cở bản biết đọc chữ và tâm hồn trong sáng là được.

Tại vì mấy người tham lam, bất lịch sự, mưu mô, nhỏ mọn v.v khi đọc sẽ thấy bị nhột và thấy ghét vì bị nói xấu.

Những mẫu chuyện trong sách cũng đơn giản lắm, có thể bắt gặp đâu đó trên mạng dễ dàng (phần lớn copy mà không thèm xin phép tác giả), và thậm chí có thể đã nhìn thấy đâu đó ngoài đời thực.

Có người nói mấy chuyện trong sách toàn bịa chứ làm gì có ai tốt vậy nhưng mà riêng mình thì mình cho là thực hoặc ít nhất dựa trên câu chuyện có thực.

Hơi ngộ ngộ là tựa đề thì để "Chuyện nhỏ Sài Gòn" mà gần như 2/3 khúc sau của sách toàn nói về người miền Tây. Chắc tại cái chất Nam Bộ nó vậy.

Người miền Tây khí khái nghĩa tình, không nói thì thôi chớ nói làm làm, không có bóc phét. Người miền Tây không có giàu (nhiều khi nghèo rớt mồng tơi) chớ mời bạn bè một chén trà, con gà thì rộng rãi thôi, thích thì mời hà chớ cũng chẳng suy nghĩ gì (trừ lúc đang cháy túi thì thôi im luôn không mời ).

Mình cũng là người miền Tây nên mình đọc thấy rất là khoái chí, nhiều khi vỗ đùi cái đét tại vì thấy anh tác giả viết đúng quá, hay quá, sao y chang ngoài đời vậy