PDA

Xem bản đầy đủ : [Giới thiệu truyện] Phế hậu tướng quân - Nhất độ quân hoa



traitimbang1999
22-04-2016, 09:30 PM
Đã đọc khá nhiều truyện nhưng đây là lần đầu tiên viết review. Chọn review truyện này vì ấn tượng khá sâu với truyện. Đây là truyện đầu tiên mà mình khóc huhu gần như từ đầu tới cuối.
Truyện xuyên không ([Only registered and activated users can see links]) kể về mối tình giày vò cả nhân vật lẫn người đọc giữa Mạc Dung Viêm - Tả Thương Lang. Một Tả Thương Lang bản lĩnh, quen với cảm giác cô độc nhưng lại dùng phương thức của riêng mình để hết lòng yêu một người dù biết người đó không yêu mình. Một Mạc Dung Viêm cơ trí, âm trầm, nhiều lúc lại cố chấp đến mức vô tình, đáng thương nhưng cũng đáng giận. Ngay từ lúc Mạc Dung Viêm gặp được Tả Thương Lang trong rừng thì số phận của họ đã định là không thể tách rời. Hắn nuôi dưỡng, huấn luyện, xem nàng là công cụ đắc lực của mình. Còn nàng, dưới sự nuôi dưỡng và huấn luyện đó, cũng đã xem việc tuân theo hắn là lẽ đương nhiên và nàng không biết từ lúc nào cũng đã sớm đem cả tâm giao cho hắn. Nhưng hắn hết lần này đến lần khác làm nàng tổn thương, cứ mỗi lần nàng quyết định đặt niềm tin vào hắn thì hắn lại vì người phụ nữ mà hắn cho là đáng để hắn yêu, để hắn bảo vệ hơn nàng mà phá nát hoàn toàn niềm tin đó. Cứ hết chuyện này tới chuyện khác, từ việc hắn chỉ quan tâm đến người phụ nữ kia mà để mặc nàng treo lơ lửng ở vực đá bị rắn độc cắn, sau đó lại gán cho nàng tội danh không giữ được thân trong sạch mà phế hậu, lập người phụ nữ kia lên thay thế, rồi ngay cả khi nàng vì hắn mà phản bội lại người đã vô cùng ôn nhu săn sóc nàng dù nàng với người đó chỉ là người xa lạ thậm chí có thể xem là kẻ thù, thì hắn vẫn không tin nàng, đố kỵ nàng vì người khác mà có điều giấu diếm với hắn. Ngay đến cả nụ hôn đầu tiên hắn hôn nàng, khi nàng còn đang trong ngọt ngào, hưởng thụ tư vị của nụ hôn đầu nàng vẫn hằng giữ trong lòng thì hắn lại nhẫn tâm dùng tay khiến xương quai xanh nàng vỡ nát, khiến nàng từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, hắn muốn bẻ gãy cánh của nàng, làm nàng trở thành hoàng oanh yếu ớt trong lồng son do hắn kiểm soát. Rồi hắn lại vì cứư người phụ nữ kia cùng bào thai trong bụng cô ta mà đẩy nàng vào tay kẻ thù, hắn viết thư đe dọa thì sao chứ, 1 tháng trong tay kẻ thù đó cũng đã làm nàng chịu không biết bao nhiêu hành hạ, ngay đến cả đứa con của nàng và hắn, nàng cũng bất lực không giữ được. Nàng không thể bảo vệ được hài tử, chỉ có thể gọi hắn, mong rằng hắn yêu nàng, sẽ phái người đến cứư nàng, nhưng cuối cùng, vẫn là không có. Cuối cùng, thì hắn vẫn là quân, nàng vẫn là thần, hắn muốn hi sinh thì nàng sẽ cho hắn hi sinh. Còn hắn, khi nàng quay về, lại có cảm giác không dám đối mặt với nàng, dù hắn cam đoan việc đó sẽ không xảy ra nữa, hắn hứa sẽ đối tốt với nàng, hắn vì nàng đau lòng thì sao chứ, tất cả đều đã xảy ra, đã không thể bù đắp nữa.

[Only registered and activated users can see links]
Hắn muốn bù đắp cho nàng, phong nàng đứng đầu phi tần, nàng lại kiên quyết chỉ muốn làm hoàng hậu khiến hắn lại lần nữa tống nàng vào thiên lao. Nhưng điều hắn không biết rằng, nàng nói muốn làm hoàng hậu chỉ vì biết hắn sẽ không đồng ý, chỉ vì hắn và nàng chỉ là quân thần, nàng vĩnh viễn không thể đứng bên cạnh hắn. Trận tù lao này, lại khiến cho kẻ khác thừa cơ hành hạ nàng, khiến nàng lại càng thêm yếu ớt, còn hắn, nửa tháng nàng chịu uất ức nơi lao tù, lại vì tính cố chấp mà không hề đến thăm nàng. Từ khi hắn đưa nàng ra khỏi lao ngục, hắn càng đối tốt với nàng, còn nàng dường như lại thay đổi, đã không còn vì hắn mà buồn, mà vui, nàng cũng tự tìm lấy niềm vui cho mình, nàng, so với trước kia lại càng bình lặng hơn. Lòng nàng đã không còn đặt tại hắn nữa.
Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, người phụ nữ kia của hắn lại cố tình gây sự rồi đánh gãy chân người hầu của nàng, cũng là một trong số ít người thật tâm đối xử tốt với nàng. Nàng giận dữ, điên cuồng tìm đến người phụ nữ kia, nhưng hắn, lại ra mặt thay cho người phụ nữ kia, rồi sau đó lại giao nàng cho người phụ nữ kia xử lý dù nàng đã yếu ớt cầu xin hắn.
Nàng không ăn uống được gì, ngày càng suy yếu, hắn lại càng thương tiếc, sủng ái nàng hơn nữa, nhưng nàng dù ngày ngày tựa vào lòng hắn nhưng đã không còn cảm nhận được sự sủng ái vô biên của hắn nữa.
Hắn cầu đến sư phụ mình, những mong cứu được nàng. Nàng hôn mê, hắn cũng sau 1 đêm bạc đầu.
Hắn muốn một kết thúc, vậy thì nàng sẽ cho hắn. Nàng tỉnh dậy, hắn vì nàng xuống bếp, nàng cùng hắn chuyện trò, cùng ăn, cùng ngủ. Nàng vì hắn xuống bếp, nhưng hắn, lại bỏ qua cơ hội cùng nàng lần cuối, vẫn là vì người phụ nữ kia.
Mỗi năm tế hoàng lăng, khi mọi người đã quay về, hắn lại nhẹ nhàng áp trán lên tấm bia đa kia mà rơi lệ.
Mỗi lần đọc truyện này thì không biết mình đã ức chế, đã chửi bới Mạc Dung Viêm bao nhiêu lần, nhưng đến khúc cuối, lại thấy tội nghiệp cho anh ta. Mối tình của 2 nhân vật không đẹp như tranh, nhưng lại đi vào lòng mình, khiến mình khóc cùng nhân vật và mối tình đầy giày vò này. Con người, đều là khi mất đi thì mới biết quý trọng.