PDA

Xem bản đầy đủ : Xin lỗi vì em đã yêu anh



iwinonline365
14-07-2015, 10:25 PM
Cùng doc truyen ngan online ([Only registered and activated users can see links]) "Xin lỗi vì em đã yêu anh"


Có lẽ, tình yêu của Thùy với Tuân, sự gặp gỡ của họ, đều là những dấu phẩy rất sai lầm của Thượng Đế. Vì tình yêu là bản giao hưởng đẹp nhất, mà họ lại tựa hồ như những nốt nhạc lạc loài, chẳng thể nào giao cảm được…
***
– Đường đến trái tim anh dài bao xa?
– Bằng đúng một giấc mơ.

11 giờ đêm. Chuyến bay số 202 từ Tokyo vừa đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất.

Vừa thấy Tuân bước ra khỏi cửa check vé. Thùy đã chạy ngay đến ôm lấy anh. Không thể nói được một lời nào. Tuân đưa tay vỗ nhẹ lưng Thùy. Cả hai bước lên taxi và đến một quán cà phê quen thuộc.

Thùy ngồi đối diện. Tuân vẫn không khác gì nhiều so với hai năm trước. Vẫn cái dáng người vừa vững chãi vừa dịu dàng. Giọng nói trầm ấm. Đôi mắt đẹp mà luôn chứa đựng buồn thẳm, run rẩy và mềm yếu như Sapa một ngày mùa đông muốn vỡ òa.

2 năm. Đó không phải là thời gian quá dài cho những người yêu nhau. Nhưng là sự thử thách rất lớn đối với một cuộc tình đơn phương. Đến nỗi mẹ Thùy cứ khăng khăng khẳng định rằng, Tuân đã có người yêu khác, đã quên mất Thùy, Thùy không phải là định mệnh của Tuân. Rằng Thùy, rồi sẽ để tuổi thanh xuân của mình trôi đi trong vô vọng. Thùy đã khóc, và nói với Mẹ cô rằng :

– Mẹ, con không quan tâm anh ấy có yêu con không. Hoặc là anh ấy đột ngột mắc chứng bệnh alzheimer để rồi cũng quên luôn rằng con yêu anh ấy rất nhiều. Con chỉ cần biết, anh ấy vẫn sống, chỉ cần anh ấy còn hiện hữu trên đời này thôi. Chỉ cần như vậy thôi.

[Only registered and activated users can see links]

Mẹ nói, con sẽ trả giá bằng tuổi trẻ của mình, bằng quãng thời gian vĩnh viễn không thể lấy lại. Nhưng con sẽ trả, bằng bất kì giá nào. Chỉ riêng những năm tháng này thôi, xin mẹ, hãy cho con sống và yêu theo cách của mình. Xin hãy để con yêu cho riêng mình, nhé mẹ.

Tuân. 32 tuổi. Độc thân. Phó phòng kinh doanh của một công ti nổi tiếng.

Là người không bao giờ nói quá nhiều về bản thân mình. Từ những ngày đầu tiên gặp Thùy ở phòng trà, anh đã luôn chỉ lắng nghe cô nói. Đôi khi chỉ là vì một vài tranh cãi cỏn con với đồng nghiệp, hoặc là cô buồn vì ngày chủ nhật mà vẫn bị sếp réo, lo lắng vì hình như con mèo tam thể nhà cô bị ốm nghén, hoặc là hôm qua cô mua được một món hàng giá hời hơn nhiều so với giá thị trường.

Tuân đã luôn lắng nghe, tất cả, bằng sự kiên nhẫn kì lạ.

Thi thoảng, Tuân cũng nói với Thùy một vài điều. Nhưng quanh đi quẩn lại, những gì Thùy biết, cũng chỉ là anh dị ứng với mùi hoa lài và phụ nữ dùng Chanel No.5. Thích BvlGari, Ferrari, Piano và trượt băng nghệ thuật. Tuyệt nhiên, anh không bao giờ nhắc đến quá khứ của mình.

Và anh, cũng không nói với ai về người yêu cũ. Một người mà Thùy được nghe người khác loáng thoáng mơ hồ kể lại, rằng đã qua đời vì một tai nạn giao thông 5 năm về trước. Vào đúng ngày sinh nhật của Tuân. Từ đó, không một ai thấy anh tiếp tục một mối quan hệ yêu đương nào. Tuân từng nói với Thùy: “Anh không muốn nhận quá nhiều tình cảm.”

Thùy đã gật đầu, và mỉm cười.

Có một lần, khi cùng nhau đi ngang qua một ngã tư, Tuân đã lặng người đi một lúc rất lâu, và hỏi Thùy :

– Em, có muốn rõ thêm một ít, so với những gì mọi người biết không ?

Thùy im lặng. Tuân tiếp lời :

Đọc tiếp: Xin lỗi vì em đã yêu anh ([Only registered and activated users can see links])

conlatatcacuame
20-10-2015, 12:48 AM
tình yêu k có lỗi mà thớt